Mỹ với ván bài Hormuz: Được ăn cả, ngã về không!

Sự kiện các cuộc đàm phán tại Pakistan đổ vỡ đã trở thành giọt nước tràn ly. Bài đăng mới nhất của Tổng thống Donald Trump không chỉ là một lời đe dọa, mà là một bản tuyên chiến kinh tế và quân sự trực diện nhắm vào Tehran.

Mục tiêu cốt lõi của ông Trump trong bài đăng này xoay quanh hai chữ: “HẠT NHÂN” (NUCLEAR).

Bài viết dài của Donald J. Trump về các vấn đề hạt nhân và các hành động của Hải quân Hoa Kỳ tại eo biển Hormuz.

Thông điệp của ông cho thấy phía Mỹ đánh giá rằng đàm phán đã tiến triển tốt ở nhiều mặt, nhưng lằn ranh đỏ về việc Iran phải từ bỏ chương trình hạt nhân thì Tehran không chấp nhận. Để đáp trả, Mỹ sử dụng đòn bẩy mạnh nhất của mình là sức mạnh hải quân.

Ông Trump tuyên bố Hải quân Mỹ sẽ phong tỏa tất cả mọi con tàu (any and all Ships) cố gắng tiến vào hoặc rời khỏi eo biển Hormuz. Mục đích không phải chỉ để chặn tàu Iran, mà là để tước đoạt hoàn toàn khả năng thu “phí qua đường” (mà ông gọi là tống tiền – EXTORTION) của Iran đối với các tàu thương mại quốc tế. Thậm chí, Mỹ tuyên bố sẽ truy lùng và đánh chặn bất kỳ tàu nào trên vùng biển quốc tế nếu phát hiện họ đã trả tiền cho Iran.

Chiến lược “Không ăn được thì đạp đổ”?

Eo biển Hormuz là yết hầu của ngành năng lượng thế giới (nơi lưu thông khoảng 20% lượng dầu mỏ toàn cầu). Iran trước đó đã gây khó dễ tại khu vực này, rải thủy lôi và yêu cầu các tàu phải nộp phí để được an toàn. Tư duy của chính quyền Washington lúc này là: Nếu Mỹ không đạt được thỏa thuận hạt nhân, thì Iran cũng sẽ không được phép kiếm dù chỉ một xu từ eo biển này. Mỹ sẵn sàng chấp nhận việc đóng băng một trong những tuyến đường thủy quan trọng nhất thế giới, tự tay rà phá thủy lôi, và dùng hỏa lực áp đảo (“BLOWN TO HELL”, “LOCKED AND LOADED”) để triệt tiêu hoàn toàn hy vọng dùng eo biển Hormuz làm con bài mặc cả kinh tế của Iran. Ông Trump cũng tự tin khẳng định quân đội Iran (hải quân, không quân, phòng không) hiện tại đã “xóa sổ” và suy yếu nghiêm trọng sau các chiến dịch quân sự diễn ra từ cuối tháng 2/2026.

Tương lai nào sau hội nghị Pakistan?

Sự thất bại tại Islamabad đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng về một giải pháp ngoại giao, mở ra một chương mới đầy u ám và khốc liệt. Việc Mỹ tiến hành rà phá thủy lôi của Iran và chặn bắt các tàu thương mại sẽ đặt lực lượng hai bên vào thế đối đầu trực tiếp từng phút. Bất kỳ một sự cố nổ súng nào cũng sẽ kích hoạt lời đe dọa “dọn sạch những gì còn sót lại của Iran” mà ông Trump đã tuyên bố. Giá dầu và khí đốt, vốn đã tăng vọt từ khi xung đột nổ ra, sẽ tiếp tục chạm những mốc kỷ lục mới khi lệnh phong tỏa chính thức có hiệu lực.

Các quốc gia phụ thuộc nhiều vào dầu mỏ Trung Đông (như Ấn Độ, Pakistan, các nước Đông Nam Á…) sẽ rơi vào thảm cảnh. Nếu họ trả tiền cho Iran để tàu được đi qua, Hải quân Mỹ sẽ bắt giữ tàu của họ. Nếu họ không trả tiền, tàu của họ có nguy cơ trúng thủy lôi hoặc bị lực lượng Iran tấn công.

Post của TT Trump đánh dấu một bước leo thang cực độ. Thay vì nhượng bộ để giữ cho dòng chảy dầu mỏ thế giới được yên ổn, chính quyền Mỹ đã quyết định chơi “tất tay”, sử dụng sự chèn ép quân sự tuyệt đối để bóp nghẹt nền kinh tế đối phương, bất chấp những hệ lụy khổng lồ đối với chuỗi cung ứng toàn cầu.


Khám phá thêm từ VOSTOK BUSINESS CONSULTING

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.


Khám phá thêm từ VOSTOK BUSINESS CONSULTING

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc