Việc eo biển Hormuz bị phong tỏa, dẫn đến lượng dầu bị giữ lại lên tới 17,6 mb/d là một thảm họa, đồng nghĩa với việc nền kinh tế toàn cầu đã bị tước đoạt khoảng 500 triệu thùng dầu chỉ trong 28 ngày qua. Mặc dù con số 500 triệu thùng chỉ chiếm khoảng 1,3% lượng tiêu thụ hàng năm của thế giới, nhưng nó lại chiếm tới hơn 3% tổng lượng xuất khẩu toàn cầu chỉ trong vòng chưa đầy một tháng. Trong thị trường hàng hóa, biên độ thặng dư hoặc thiếu hụt chỉ 1-2% đã đủ để kích hoạt các đợt tăng giá . Các tuyến đường ống thay thế qua cảng Yanbu (Saudi Arabia) và Fujairah (UAE) đã hoạt động, nhưng dữ liệu cho thấy biến động và năng lực cung cấp bị giới hạn nghiêm trọng (chỉ từ 5 đến 12 mb/d, thấp hơn rất nhiều so với mức thâm hụt).
Khía cạnh nguy hiểm nhất của cuộc khủng hoảng này nằm ở các biện pháp can thiệp đã cạn kiệt. Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) đang bị dồn vào chân tường với lượng Dự trữ Dầu mỏ Chiến lược (SPR). Lượng dầu thâm hụt (500 triệu thùng) đã vượt qua hạn mức xả kho dự trữ chiến lược mà IEA đã phê duyệt là 400 triệu thùng. Điều này có nghĩa là tấm đệm an toàn đầu tiên của thế giới đã bị thổi bay hoàn toàn.
Tổng lượng SPR của các nước IEA trước xung đột là 1,2 tỷ thùng. Với 400 triệu thùng (1/3) đã bốc hơi, IEA chỉ còn lại hai phương án lựa chọn không mấy sáng sủa. Nếu IEA quyết định tung thêm 400 triệu thùng nữa vào tháng 4, “room” sẽ gần như cạn kiệt đạn dược. Thị trường mất khoảng 1,5 tháng để bình thường hóa sau khi eo biển Hormuz được mở lại. Nếu xả kho lúc này, lấy gì để duy trì trong giai đoạn phục hồi? Nếu IEA quyết định xả nốt toàn bộ kho dự trữ trước khi eo biển được mở khóa, thị trường sẽ nhận ra rằng sẽ không còn giọt dầu vật lý nào để can thiệp. Đây là điểm bùng phát tâm lý, nơi hợp đồng tương lai sẽ sụp đổ trước thực tế không có dầu giao ngay ở bất kỳ mức giá nào. Sự hoảng loạn trên các sàn giao dịch hàng hóa sẽ khó có thể kiểm soát.
Nếu IEA chọn cách giữ lại dự trữ và để thị trường tự điều tiết, giải pháp duy nhất là giảm cầu, hay nói thẳng ra là buộc các nền kinh tế phải dừng lại. Thiếu dầu thô, các nhà máy lọc dầu buộc phải giảm công suất hoặc đóng cửa. Không có dầu diesel, các đội xe tải sẽ ngừng lăn bánh, làm gián đoạn việc cung cấp lương thực và hàng hóa thiết yếu. Không có nhiên liệu bay (Jet A-1), ngành hàng không toàn cầu sẽ đứng im. Không có dầu FO, các tàu chở hàng khổng lồ sẽ neo đậu vô thời hạn. Không có dầu diesel cho máy kéo nông nghiệp, nguy cơ gián đoạn chuỗi cung ứng thực phẩm toàn cầu là không thể tránh khỏi.
Trong khi phần còn lại của thế giới đang chạy đua với chiếc đồng hồ đếm ngược của kho dự trữ chiến lược, thông tin cho thấy Iran đang ở một vị thế địa chính trị vô cùng lợi thế. Theo Bloomberg, Iran vẫn tiếp tục duy trì được việc xuất khẩu dầu và thu về 139 triệu USD mỗi ngày. Điều này tạo ra một sự bất đối xứng khổng lồ trong cuộc chiến tiêu hao này. Với dòng tiền liên tục chảy vào (khoảng 4,1 tỷ USD/tháng) và sự hậu thuẫn từ cung ứng vũ khí/quân sự hoạt động trơn tru, Iran không phải chịu áp lực kinh tế nội địa từ việc đóng cửa eo biển này. Họ có thể duy trì tình trạng phong tỏa này một cách bền bỉ vô thời hạn. Trong một cuộc chiến tiêu hao, bên nào bị phụ thuộc vào kho dự trữ cạn kiệt dần sẽ luôn thất thế trước bên có dòng tiền thu nhập thụ động liên tục.
Dữ liệu từ Goldman Sachs và diễn biến thị trường vẽ ra một bức tranh không mấy khả quan. Thế giới đang cố gắng giải quyết một vấn đề vật lý (thiếu hụt dầu thật do tắc nghẽn giao thông biển) bằng các công cụ tài chính và dự trữ ngắn hạn. Cuộc khủng hoảng này không thể được giải quyết trên sàn giao dịch của hay các cuộc họp của IEA, mà nó đòi hỏi một giải pháp đột phá về địa chính trị. Nếu eo biển Hormuz không được khơi thông trước khi IEA bắn phát đạn dự trữ cuối cùng, thế giới sẽ chính thức bước vào một đợt suy thoái kinh tế đình đốn nghiêm trọng nhất kể từ cú sốc dầu mỏ năm 1973.

