Châu Âu đang đối mặt với một bức tranh tối màu về an ninh năng lượng trong mùa đông 2026-2027, một cuộc khủng hoảng được đánh giá là khó tránh khỏi. Dựa trên số liệu thực tế, khu vực này cần ráo riết bơm khoảng 68 tỷ m3 khí đốt vào các kho dự trữ dưới lòng đất (UGS) trong vòng 6 tháng tới. Tuy nhiên, tình hình đứt gãy nguồn cung LNG từ Trung Đông và tác động từ việc phong tỏa eo biển Hormuz đang tạo ra một nút thắt khổng lồ.
Áp lực càng gia tăng khi từ ngày 25/4/2026, lệnh cấm vận đối với LNG của Nga theo các hợp đồng giao ngay sẽ chính thức có hiệu lực, khiến việc chữa cháy bằng cách mua gom trên thị trường tự do trở nên bất khả thi. Lệnh cấm này sẽ mở rộng sang các hợp đồng dài hạn vào đầu năm 2027.
Giới năng lượng châu Âu hiểu rõ tình thế tiến thoái lưỡng nan này. Do đó, ngay từ tháng 3/2026, họ đã ồ ạt gom hàng, đẩy lượng mua LNG của EU lên mức kỷ lục 13,7 tỷ m3 (tăng 15% so với tháng 2 và 8% so với cùng kỳ 2025). Dòng khí đốt dồi dào nhất đến từ Mỹ và Nga, đưa sản lượng của ngành LNG Nga chạm đỉnh trước thềm cấm vận.

Dù các nỗ lực giải cứu đã giúp các kho UGS bắt đầu chế độ bơm ròng ở mức 0,15 tỷ m3/ngày vào giữa tháng 4, bức tranh tổng thể vẫn còn nhiều “điểm mù”. Các quốc gia như Bulgaria, Séc, Đan Mạch và Ba Lan vẫn đang dậm chân tại chỗ hoặc tiếp tục suy giảm dự trữ.
Khi dòng khí đốt Trung Đông bị ách vào tháng 4, sự hoảng loạn đã bắt đầu lan rộng trong giới chức trách. Giám đốc điều hành Eni (Ý), ông Claudio Descalzi, đã thẳng thắn kêu gọi đình chỉ lệnh cấm vận LNG Nga vào năm 2027, nhấn mạnh rằng các nguồn thay thế từ Mỹ, châu Phi hay Qatar không đủ sức lấp đầy khoảng trống 20 tỷ m3 do Nga để lại nhằm tránh tình trạng vỡ trận lưới điện quốc gia.


Bạn phải đăng nhập để bình luận.