Quyết định mới đây của chính phủ Anh về việc gạt bỏ các tuabin của nhà sản xuất Trung Quốc MingYang ra khỏi các dự án điện gió ngoài khơi cho thấy động thái này không chỉ dội một gáo nước lạnh vào tham vọng chuyển đổi xanh của nước này mà còn châm ngòi cho một cuộc khẩu chiến ngoại giao gay gắt, làm xói mòn nghiêm trọng lòng tin giữa London và Bắc Kinh.
Ngay sau khi quyết định được ban hành, giới chức Trung Quốc đã thể hiện sự bất bình cao độ. Đại diện Bộ Thương mại và Bộ Ngoại giao Trung Quốc đồng loạt lên tiếng chỉ trích mạnh mẽ, cáo buộc Anh đang lạm dụng chiêu bài “an ninh quốc gia” để chèn ép các doanh nghiệp công nghệ nước này một cách vô lý. Bắc Kinh cho rằng, đây là một bước đi thiển cận, tự bắn vào chân mình của chính phủ Anh. Họ chỉ ra thực tế rằng, việc khước từ các khoản đầu tư khổng lồ từ MingYang đồng nghĩa với việc London đang tự tước đi hàng ngàn cơ hội việc làm tại các khu vực như Scotland, đồng thời bỏ lỡ cơ hội tiếp cận công nghệ năng lượng giá rẻ. Sự cản trở này, theo phía Trung Quốc, hoàn toàn không mang lại lợi ích gì cho nền kinh tế khu vực của Anh, mà ngược lại, còn cản trở tiến trình nâng cao phúc lợi xã hội và làm chậm lại mục tiêu đạt phát thải ròng bằng không (Net Zero) mà chính Anh luôn theo đuổi.
Tuy nhiên, nếu nhìn từ lăng kính của London và các đồng minh phương Tây, khái niệm “an ninh quốc gia” không hẳn là một cái cớ sáo rỗng. Dưới áp lực từ các cơ quan tình báo và những cảnh báo liên tục từ Mỹ, chính phủ Anh thực sự mang một nỗi lo sợ sâu sắc đối với cơ sở hạ tầng trọng yếu. Họ e ngại rằng các tuabin gió khổng lồ, với hệ thống cảm biến và phần mềm phức tạp, có thể bị gắn các thiết bị giám sát hoặc các “công tắc ngầm” có khả năng làm tê liệt lưới điện quốc gia trong kịch bản xảy ra xung đột. Hơn nữa, những đạo luật an ninh nội địa của Trung Quốc, vốn yêu cầu doanh nghiệp phải hợp tác với cơ quan tình báo nhà nước khi có yêu cầu, càng khiến Anh và phương Tây ngần ngại khi giao phó dòng máu năng lượng của quốc gia vào tay các nhà cung cấp từ nền kinh tế lớn thứ hai thế giới.
Điều khiến sự việc này trở nên trái ngược chính là sự tương phản gay gắt với những tuyên bố ngoại giao vừa mới diễn ra cách đây không lâu. Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã không bỏ lỡ cơ hội nhắc lại chuyến thăm cấp nhà nước của Thủ tướng Anh Keir Starmer tới Bắc Kinh hồi tháng 1 năm nay. Trong chuyến đi ấy, người đứng đầu chính phủ Anh đã vẽ ra một viễn cảnh vô cùng tươi sáng, nhấn mạnh khát vọng xây dựng một mối quan hệ đối tác thực dụng và nhất quán. Ông đã dõng dạc tuyên bố ý định của London trong việc tăng cường hợp tác sâu rộng với Trung Quốc trên các mặt trận thương mại, kinh tế, đầu tư và tài chính. Thế nhưng, chỉ vài tháng sau, những lời hứa hẹn nồng ấm ấy dường như đã bị cuốn bay theo gió biển, thay thế bằng sự đề phòng và các rào cản cấm vận cứng rắn.
Câu chuyện về những chiếc tuabin gió MingYang cuối cùng lại trở thành một phép thử cho thời đại mới. Nó phác họa một thực tế trớ trêu mà các quốc gia phương Tây đang phải đối mặt: sự giằng xé giữa một bên là nhu cầu cấp bách phải sử dụng công nghệ xanh, giá rẻ để cứu lấy khí hậu, và một bên là nỗi ám ảnh thường trực về an ninh quốc gia. Trong ván cờ này, những cam kết ngoại giao hào nhoáng thường tỏ ra quá đỗi mong manh trước những toan tính địa chính trị thực dụng và những ranh giới đỏ không thể vượt qua.

