Chính phủ Na Uy vừa chính thức kích hoạt vòng cấp phép APA 2026 (Cấp phép tại các khu vực xác định trước), tung ra 70 lô thăm dò dầu khí mới trên thềm lục địa. Động thái này cho thấy Quốc gia Bắc Âu này chưa sẵn sàng từ bỏ vị thế trạm xăng của lục địa già, bất chấp những cam kết về chuyển đổi xanh
Đối với 70 lô thăm dò mới thuộc vòng APA 2026, hiện tiến trình chỉ mới ở giai đoạn kêu gọi hồ sơ (hạn chót 1/9/2026, dự kiến cấp phép đầu 2027), do đó hoàn toàn chưa thể có ước tính dòng tiền đầu tư hay thời điểm đón first oil. Việc Na Uy tiếp tục đầu tư vào upstream không chỉ để giải quyết bài toán việc làm, mà còn mang nhiều toan tính vĩ mô sắc bén. Việc phân bổ tới 38/70 lô (hơn 50%) tại biển Barents cho thấy Na Uy đang dần cạn kiệt dư địa tại biển Bắc (22 lô) và biển Na Uy (10 lô). Biển Barents là vùng nước sâu có rủi ro vận hành cao, chi phí đắt đỏ nhưng lại là vùng biên viễn duy nhất còn đủ trữ lượng tiềm năng để chống đỡ đà suy giảm sản lượng trong thập kỷ tới.
Chương trình APA về bản chất là việc cấp phép tại các khu vực đã có sẵn mạng lưới đường ống. Thay vì mạo hiểm rót tiền làm greenfield, các tập đoàn năng lượng đang được định hướng vắt kiệt hạ tầng hiện hữu để tối ưu hóa biên lợi nhuận, rút ngắn chu kỳ từ khi thăm dò đến khi thương mại hóa. Trong bối cảnh chuỗi cung ứng năng lượng toàn cầu liên tục đứt gãy và các nút thắt địa chính trị tại Trung Đông chưa có hồi kết, Na Uy đang sử dụng tối đa vị thế nhà cung cấp đáy cho châu Âu. Việc gắn mác “đảm bảo an ninh năng lượng cho lục địa” giúp Oslo có lá chắn hoàn hảo trước sức ép từ các quỹ đầu tư tuân thủ chuẩn ESG và các tổ chức chống biến đổi khí hậu.
Đợt phát hành 70 lô thăm dò này không tạo ra sự bùng nổ về sản lượng mới, mà mang bản chất của một chiến lược phòng thủ. Na Uy đang kéo dài tuổi thọ của cash cow dầu khí để tối đa hóa dòng tiền tự do ngầm khẳng định một thực tế khốc liệt: Quá trình chuyển đổi năng lượng xanh sẽ phải được tài trợ bằng chính nguồn thu từ những mét khối khí cuối cùng.

